塞孤

宋代 柳永
一声鸡,又报残更歇。秣马巾车催发。草草主人灯下别。 山路险,新霜滑。瑶珂响 、起栖鸟,金镫冷、敲残月。渐西风紧,襟袖凄冽。 遥指白玉京,望断黄金阙。远道何时行彻。算得佳人凝恨 切。应念念,归时节。相 见了、执柔荑,幽会处、偎香雪。免鸳衾、两恁虚设。
shēng   yòu bào cán gēng xiē jīn chē cuī cǎo cǎo zhǔ rén dēng xià bié
shān xiǎn   xīn shuāng huá yáo xiǎng
niǎo   jīn dèng lěng qiāo cán yuè jiàn 西 fēng jǐn   jīn xiù liè
yáo zhǐ bái jīng   wàng duàn huáng jīn què yuǎn dào shí háng chè suàn de jiā rén níng hèn
qiè yīng niàn niàn   guī shí jié xiāng
jiàn le zhí róu   yōu huì chù wēi xiāng xuě miǎn yuān qīn liǎng nèn shè