汝瘿答仲仪

宋代 欧阳修
君嗟汝瘿多,谁谓汝士恶。 汝瘿虽云苦,汝民居自乐。 乡闾同饮食,男女相媒妁。 习俗不为嫌,讥嘲岂知怍。 汝山西南险,平地犹硗确。 汝树生拥锺,根株浸溪壑。 山川固已然,风气宜其浊。 接境化襄邓,余风被伊雒。 思予昔曾游,所见可惊愕。 喔喔闻语笑,累累满城郭。 伛妇悬瓮盎,娇婴包卵鷇。 无由辨肩颈,有类龟缩壳。 噫人禀最灵,反不如凫鹤。 骈枝虽形累,小小固可略。 痈疡暂畜聚,决溃终当涸。 赘疣附支体,幸或不为虐。 未若此巍然,所生非所托。 咽喉系性命,鍼石难砭削。 农皇古神圣,为世名百药。 岂不有方书,顽然莫销铄。 温汤汝灵泉,亦不能湔瀹。 君官虽谪居,政可瘳民瘼。 奈何不哀怜,而反恣诃谑。 文辞骋新工,丑怪极名貌。 汝士虽多奇,汝女少纤弱。 翻愁太守宴,谁与唱清角。 乖离南北殊,魂梦山陂邈。 握手未知期,寄诗聊一噱。
jūn jiē yǐng duō   shuí wèi shì è  
yǐng suī yún   mín  
xiāng tóng yǐn shí   nán xiāng méi shuò  
wéi xián   cháo zhī zuò  
shān 西 nán xiǎn   píng yóu qiāo què  
shù shēng yōng zhōng   gēn zhū jìn  
shān chuān rán   fēng zhuó  
jiē jìng huà xiāng dèng   fēng bèi luò  
céng yóu   suǒ jiàn jīng è  
wén xiào   lěi lěi mǎn chéng guō  
xuán wèng àng   jiāo yīng bāo luǎn kòu  
yóu biàn jiān jǐng   yǒu lèi guī suō  
rén bǐng zuì líng   fǎn  
pián zhī suī xíng lèi   xiǎo xiǎo lüè  
yōng yáng zàn chù   jué kuì zhōng dāng  
zhuì yóu zhī   xìng huò wéi nüè  
wèi ruò wēi rán   suǒ shēng fēi suǒ tuō  
yān hóu xìng mìng   zhēn shí nán biān xuē  
nóng huáng shén shèng   wèi shì míng bǎi yào  
yǒu fāng shū   wán rán xiāo shuò  
wēn tāng líng quán   néng jiān yuè  
jūn guān suī zhé   zhèng chōu mín  
nài āi lián   ér fǎn xuè  
wén chěng xīn gōng   chǒu guài míng mào  
shì suī duō   shǎo xiān ruò  
fān chóu tài shǒu yàn   shuí chàng qīng jiǎo  
guāi nán běi shū   hún mèng shān bēi miǎo  
shǒu wèi zhī   shī liáo jué