乳燕飞 挽许金桥侄,呈珊枝嫂

清代 顾太清
日暮忽闻讣。蓦传来、金桥厌世,痛心惊仆。三日云何成长往,莫是庸医耽误。 廿八岁、摧残玉树。母老家贫情特惨,况安人、年少娇儿孺。 伤心事,竟难诉。 箪瓢陋巷安其素。最难忘、音容笑貌,翩翩风度。断简残篇零落散,渺渺钱塘归路。 何日葬、半山坟墓。哭不成声心已醉,挽斯人、未尽斯人苦。 权当作,招魂赋。
wén chuán lái jīn qiáo yàn shì   tòng xīn jīng sān yún chéng cháng wǎng   shì yōng dān wu
niàn 廿 suì cuī cán shù lǎo jiā pín qíng cǎn   kuàng ān rén nián shào jiāo ér
shāng xīn shì   jìng nán
dān piáo lòu xiàng ān zuì nán wàng yīn róng xiào mào   piān piān fēng duàn jiǎn cán piān líng luò sàn   miǎo miǎo qián táng guī
zàng bàn shān fén chéng shēng xīn zuì   wǎn rén wèi jǐn rén
quán dàng zuò   zhāo hún