入峡诗

宋代 张嵲
微王大峡何峥嵘,叠嶂层峦碍飞鸟。 石壁排空何可凿,拽云蒸雾无昏晓。 凝思天地始胚胎,清川一道何从来。 联峰既非巨灵擘,绝岸不闻神禹开。 两山中断缘何许,异事人传向开府。 凿石穿云神鬼愁,至今行迹行人睹。 从此奔流出乱山,东汇沮漳入荆楚。 鳞鳞山树经寒碧,枝侵雨露根连石。 境胜应来仙驭游,岩深定有蛟龙宅。 君侯事迹已湮沉,流水年年石上深。 山川不改时代积,徒使人兴万古心。 土人事神何敢侮,桂酒春秋荐椒糈。
wēi wáng xiá zhēng róng   dié zhàng céng luán ài fēi niǎo  
shí pái kōng záo   zhuāi yún zhēng hūn xiǎo  
níng tiān shǐ pēi tāi   qīng chuān dào cóng lái  
lián fēng fēi líng bāi   jué àn wén shén kāi  
liǎng shān zhōng duàn yuán   shì rén chuán xiàng kāi  
záo shí chuān 穿 yún shén guǐ chóu   zhì jīn xíng xíng rén  
cóng bēn liú chū luàn shān   dōng huì zhāng jīng chǔ  
lín lín shān shù jīng hán   zhī qīn gēn lián shí  
jìng shèng yīng lái xiān yóu   yán shēn dìng yǒu jiāo lóng zhái  
jūn hòu shì yān chén   liú shuǐ nián nián shí shàng shēn  
shān chuān gǎi shí dài   shǐ 使 rén xīng wàn xīn  
rén shì shén gǎn   guì jiǔ chūn qiū jiàn jiāo