入峡

宋代 苏轼
自昔怀幽赏,今兹得纵探。 长江连楚蜀,万派泻东南。 合水来如电,黔波绿似蓝。 余流细不数,远势竞相参。 入峡初无路,连山忽似龛。 萦纡收浩渺,蹙缩作渊潭。 风过如呼吸,云生似吐含。 坠崖鸣窣窣,垂蔓绿毵毵。 冷翠多崖竹,孤生有石楠。 飞泉飘乱雪,怪石走惊骖。 绝涧知深浅,樵童忽两三。 人烟偶逢郭,沙岸可乘篮。 野戍荒州县,邦君古子男。 放衙鸣晚鼓,留客荐霜柑。 闻道黄精草,丛生绿玉篸。 尽应充食饮,不见有彭聃。 气候冬犹暖,星河夜半涵。 遗民悲昶衍,?孟昶従此入觐,王衍亦蜀主。 ?旧俗接鱼蚕。 版屋漫无瓦,岩居窄似庵。 伐薪常冒崄,得米不盈甔。 叹息生何陋,劬劳不自惭。 叶舟轻远氵斥,大浪固尝谙。 矍铄空相视,呕哑莫与谈。 蛮荒安可驻,幽邃信难妉。 独爱孤栖鹘,高超百尺岚。 横飞应自得,远飏似无贪。 振翮游霄汉,无心顾雀鹌。 尘劳世方病,局促我何堪。 尽解林泉好,多为富贵酣。 试看飞鸟乐,高遁此心甘。
huái 怀 yōu shǎng   jīn zòng tàn
cháng jiāng lián chǔ shǔ   wàn pài xiè dōng nán
shuǐ lái diàn   qián 绿 shì lán
liú shù   yuǎn shì jìng xiāng cān
xiá chū   lián shān kān
yíng shōu hào miǎo   suō zuò yuān tán
fēng guò   yún shēng shì hán
zhuì míng   chuí màn 绿 sān sān
lěng cuì duō zhú   shēng yǒu shí nán
fēi quán piāo luàn xuě   guài shí zǒu jīng cān
jué jiàn zhī shēn qiǎn   qiáo tóng liǎng sān
rén yān ǒu féng guō   shā àn chéng lán
shù huāng zhōu xiàn   bāng jūn nán
fàng míng wǎn   liú jiàn shuāng gān
wén dào huáng jīng cǎo   cóng shēng 绿 zān
jǐn yīng chōng shí yǐn   jiàn yǒu péng dān
hòu dōng yóu nuǎn   xīng bàn hán
mín bēi chǎng yǎn     ? ,? mèng chǎng cóng   jìn wáng yǎn shǔ
  ? jiù jiē cán
bǎn màn   yán zhǎi shì ān
xīn cháng mào xiǎn   yíng dān
tàn shēng lòu   láo cán
zhōu qīng yuǎn shui chì   làng cháng ān
jué shuò kōng xiāng shì   ōu tán
mán huāng ān zhù   yōu suì xìn nán dān
ài   gāo chāo bǎi chǐ lán
héng fēi yīng   yuǎn yáng shì tān
zhèn yóu xiāo hàn   xīn què ān
chén láo shì fāng bìng   kān
jǐn jiě lín quán hǎo   duō wèi guì hān
shì kàn fēi niǎo   gāo dùn xīn gān