汝师语次多及时事民瘼慨然有感复成一首

明代 王世贞
春风融融吹客床,忽有霜色生干将。感君方寸起鳞甲,笑我七尺真皮囊。 燕中罗网致足畏,吴下茧丝胡可当。藉令指日相司马,何似得雨烹弘羊。
chūn fēng róng róng chuī chuáng   yǒu shuāng shēng gàn jiàng gǎn jūn fāng cùn lín jiǎ xiào   chǐ zhēn náng    
yàn zhōng luó wǎng zhì wèi   xià jiǎn dāng lìng zhǐ xiāng   pēng hóng yáng