入声甘州(孤山寒食)

宋代 罗椅
甚匆匆岁月,又人家、插柳记清明。正南北高峰,山传笑响,水泛箫声。吹散楼台烟雨,莺语碎春晴。何地无芳草,惟此青青。谁管孤山山下,任种梅竹冷,荐菊泉清。看人情如此,沈醉不须醒。问何时、樊川归去,叹故乡、七十五长亭。君知否,洞云溪竹,笑我飘零。
shén cōng cōng suì yuè   yòu rén jiā chā liǔ qīng míng zhèng nán běi gāo fēng   shān chuán xiào xiǎng   shuǐ fàn xiāo shēng chuī sàn lóu tái yān   yīng suì chūn qíng fāng cǎo   wéi qīng qīng shuí guǎn shān shān xià   rèn zhǒng méi zhú lěng   jiàn quán qīng kàn rén qíng   shěn zuì xǐng wèn shí fán chuān guī   tàn xiāng shí cháng tíng jūn zhī fǒu   dòng yún zhú   xiào piāo líng