闰月定四时

唐代 许稷
玉律穷三纪,推为积闰期。月馀因妙算,岁遍自成时。 乍觉年华改,翻怜物候迟。六旬知不惑,四气本无欺。 月桂亏还正,阶蓂落复滋。从斯分历象,共仰定毫厘。
qióng sān   tuī wèi rùn yuè yīn miào suàn   suì biàn chéng shí
zhà jué nián huá gǎi   fān lián hòu chí liù xún zhī huò   běn
yuè guì kuī hái zhèng   jiē luò cóng fēn xiàng   gòng yǎng dìng háo