闰夏六月书事一首

宋代 刘克庄
自矜力健爪距刚,乘夜阴黑来康庄。 东家亡羊西失狗,不觉杲日升扶桑。 村农贾勇群捕逐,一农奋戈扼其吭。 虎立而攫吼动地,万夫辟易农重伤。 众戈攒聚攻腹背,虎既倒毙农亦僵。 居人空巷观死虎,竞设饮具罗酒浆。 独怜逝者不可返,孩幼呱呱啼其傍。 古来猛士岂易得,揖蛙可以图霸王。 恨渠手无羽林鎗,血膏原野魂国殇。 何如姑养北宫勇,犹可自附南方强。
jīn jiàn zhǎo gāng   chéng yīn hēi lái kāng zhuāng  
dōng jiā wáng yáng 西 shī gǒu   jué gǎo shēng sāng  
cūn nóng yǒng qún zhú   nóng fèn è kēng  
ér jué hǒu dòng   wàn nóng zhòng shāng  
zhòng cuán gōng bèi   dǎo nóng jiāng  
rén kōng xiàng guān   jìng shè yǐn luó jiǔ jiāng  
lián shì zhě fǎn   hái yòu guā guā bàng  
lái měng shì   wáng  
hèn shǒu lín qiāng   xuè gāo yuán hún guó shāng  
yǎng běi gōng yǒng   yóu nán fāng qiáng