润屋轩诗

宋代 饶节
层崖如立壁,秀润初欲溜。下有癯道人,异时妙基构。 为山不为屋,岂待吉日戊。轩成玉满家,不减朱门富。 松篁既崔错,云雾亦臻凑。霜威入松骨,古滑咽泉窦。 谷风卷檐回,浩荡金石奏。骚骚乌夜啼,鼎鼎雉朝雊。 时于藤萝中,便捷一猿透。客来坐胡床,纸帐卷轻皱。 儿童敬杖屦,文史当俎豆。微薰出小鼎,长瓶上虚甃。 此乐师有馀,何为尚奔走。记我识师初,昂昂野鹤瘦。 风姿入清古,气象脱凡陋。我游山海间,未获一角兽。 如师能几何,不落馀子后。师如佳少年,气出万夫右。 平生千钧弩,要以一手彀。虽未须眉苍,典刑已可候。 汲深非短绠,善舞属长袖。愿君浚其源,故道或可复。 功成归此轩,趺坐了昏昼。
céng   xiù rùn chū liū xià yǒu dào rén   shí miào gòu
wéi shān wéi   dài xuān chéng mǎn jiā   jiǎn zhū mén
sōng huáng cuī cuò   yún zhēn còu shuāng wēi sōng   huá yàn quán dòu
fēng juǎn yán huí   hào dàng jīn shí zòu sāo sāo   dǐng dǐng zhì cháo gòu
shí téng luó zhōng   biàn 便 jié yuán tòu lái zuò chuáng   zhǐ zhàng juǎn qīng zhòu
ér tóng jìng zhàng   wén shǐ dāng dòu wēi xūn chū xiǎo dǐng   zhǎng píng shàng zhòu
yuè shī yǒu   wéi shàng bēn zǒu shí shī chū   áng áng shòu
fēng 姿 qīng   xiàng tuō fán lòu yóu shān hǎi jiān   wèi huò jiǎo shòu
shī néng   zi hòu shī jiā shào nián   chū wàn yòu
píng shēng qiān jūn   yào shǒu gòu suī wèi méi cāng   diǎn xíng hòu
shēn fēi duǎn gěng   shàn shǔ cháng xiù yuàn jūn jùn yuán   dào huò
gōng chéng guī xuān   zuò le hūn zhòu