入鸣水洞循源至山上

宋代 韩驹
崇山蓄灵泉,万古去不息。潴为百斛深,散入千渠溢。 其东汇民田,又北寻山腋。断崖如破瓜,飞瀑中荡激。 大声或雷霆,细者亦竽瑟。末流垂半山,十里见沸白。 得非拖天绅,常恐浮地脉。吕梁丈人老,尚与汨偕出。 我欲蹋惊湍,下穷龈腭石。惜哉意徒然,属此岁凛慄。 安得汝南周,断取白蛟脊。归之龙泉峰,山门夜喧席。
chóng shān líng quán   wàn zhū wèi bǎi shēn sàn   qiān    
dōng huì mín tián   yòu běi xún shān duàn guā fēi   zhōng dàng    
shēng huò léi tíng   zhě liú chuí bàn shān shí   jiàn fèi bái    
de fēi tuō tiān shēn   cháng kǒng mài liáng zhàng rén lǎo shàng   xié chū    
jīng tuān   xià qióng kěn è shí zāi rán shǔ   suì lǐn    
ān nán zhōu   duàn bái jiāo guī zhī lóng quán fēng shān   mén xuān