如梦令·今夜故人独宿

宋代 彭元逊
今夜故人独宿。小雨梨花当屋。犹有未残枝,轻脆不堪人触。休触。休触。憔悴怕惊郎目。
jīn rén 宿 xiǎo huā dāng yóu yǒu wèi cán zhī   qīng cuì kān rén chù xiū chù xiū chù qiáo cuì jīng láng