入京遇雪

宋代 姚勉
马头雪絮舞花深,便觉新阳改故阴。 天上素光开玉府,眼前一色是琼林。 定知洄曲师当捷,且把新丰酒独斟。 万木怯寒头正缩,梅花一点露春心。
tóu xuě huā shēn   biàn 便 jué xīn yáng gǎi yīn  
tiān shàng guāng kāi   yǎn qián shì qióng lín  
dìng zhī huí shī dāng jié   qiě xīn fēng jiǔ zhēn  
wàn qiè hán tóu zhèng suō   méi huā diǎn chūn xīn