瑞鹧鸪

宋代 程垓
门前杨柳绿成阴。翠坞笼香径自深。迟日暖熏芳草眼,好风轻撼落花心。无多春恨莺难语,最晚朝眠蝶易寻。惟有狂醒不相贷,酿成憔悴到如今。
mén qián yáng liǔ 绿 chéng yīn cuì lóng xiāng jìng shēn chí nuǎn xūn fāng cǎo yǎn   hǎo fēng qīng hàn luò huā xīn duō chūn hèn yīng nán   zuì wǎn cháo mián dié xún wéi yǒu kuáng xǐng xiāng dài   niàng chéng qiáo cuì dào jīn