瑞鹧鸪

宋代 侯置
遥天拍水共空明。玉镜开奁特地晴。极目秋容无限好,举头醉眼暂须醒。白眉公子催行急,碧落仙人著句清。後夜萧萧葭苇岸,一尊独酌见离情。
yáo tiān pāi shuǐ gòng kōng míng jìng kāi lián qíng qiū róng xiàn hǎo   tóu zuì yǎn zàn xǐng bái méi gōng cuī xíng   luò xiān rén zhù qīng hòu xiāo xiāo jiā wěi àn   zūn zhuó jiàn qíng