瑞鹧鸪

宋代 葛胜仲
两年人住岂无情。别乘辞华四水清。何事千钟勤饮饯,故知一别未能轻。 解龟虽幸樊笼出,挂席还愁海汐平。江草江花都是泪,骊驹休作断肠声。
liǎng nián rén zhù qíng bié chéng huá shuǐ qīng shì qiān zhōng qín yǐn jiàn   zhī bié wèi néng qīng
jiě guī suī xìng fán lóng chū   guà hái chóu hǎi píng jiāng cǎo jiāng huā shì lèi   xiū zuò duàn cháng shēng