瑞鹧鸪

宋代 郭世模
倾城一笑得人留。舞罢娇娥敛黛愁。 明月宝鞲金络臂,翠琼花珥碧搔头。 晴云片雪腰支袅,晚吹微波眼色秋。 清露亭皋芳草绿,轻绡软挂玉帘钩。
qīng chéng xiào rén liú jiāo é liǎn dài chóu
míng yuè bǎo gōu jīn luò   cuì qióng huā ěr sāo tóu
qíng yún piàn xuě yāo zhī niǎo   wǎn chuī wēi yǎn qiū
qīng tíng gāo fāng cǎo 绿   qīng xiāo ruǎn guà lián gōu