瑞鹧鸪

宋代 彭元逊
背人西去一莺啼。拍手还惊百知飞。浅雨微寒春有思,宿妆残酒欲忺时。 浪起蒲茸暖,翡翠风来柳絮低。故遣苍头寻杏子,凭肩小语只心知。
bèi rén 西 yīng pāi shǒu hái jīng bǎi zhī fēi qiǎn wēi hán chūn yǒu   宿 zhuāng cán jiǔ xiān shí
    làng rōng nuǎn   fěi cuì fēng lái liǔ qiǎn cāng tóu xún xìng zi   píng jiān xiǎo zhǐ xīn zhī