瑞鹧鸪

宋代 赵希蓬
长亭无路对孤斟。自古离家三日情。慷慨要酬平昔志,猖狂休起少年心。 兰闺寂寂空回首,松盖亭亭认去程。展转清宵成不寐,巫山有梦几时成。
cháng tíng duì zhēn jiā sān qíng kāng kǎi yào chóu píng zhì   chāng kuáng xiū shào nián xīn
lán guī kōng huí shǒu   sōng gài tíng tíng rèn chéng zhǎn zhuǎn qīng xiāo chéng mèi   shān yǒu mèng shí chéng