瑞龙吟 钱塘怀古

元代 韩奕
佳丽地。寂寞涛响空城,草深荒垒。龙飞凤舞山神,宛然不复,当时王气。 西湖外,缺岸断桥冷落,几湾烟水。画船总有笙歌,向甚处,有垂杨可系。 遍野离离禾黍,月观风亭,杳无遗址。惟有两峰南北,在夕阳里。 因思当日,翠辇尝南驻。二百年、生民同乐,楚中歌舞。 一自重华去。算几□曾经瘦,不似如今最。辽鹤倘重归,到东门市。 怎知城郭,也应非故。
jiā tāo xiǎng kōng chéng cǎo   shēn huāng lěi lóng fēi fèng shān shén wǎn rán   dāng shí   wáng      
西 wài   quē àn duàn qiáo lěng luò   wān yān shuǐ huà chuán zǒng yǒu shēng xiàng   shén chù yǒu   chuí yáng    
biàn shǔ   yuè guān fēng tíng   yǎo zhǐ wéi yǒu liǎng fēng nán běi zài   yáng    
yīn dāng   cuì niǎn cháng nán zhù èr bǎi nián shēng mín tóng chǔ zhōng        
zhòng huá suàn zēng   jīng shòu   jīn zuì liáo tǎng zhòng guī dào dōng   mén shì      
zěn zhī chéng guō   yīng fēi