瑞龙吟 李迎侍儿扫镜于吴门

清代 严绳孙
吴趋里。谁在小小门庭,溶溶烟水。柔枝乍结春愁,盈盈才道,涂妆绾髻。 情难拟。不比旧家桃叶,绿阴深矣。檀郎近约相迎,雀钗新黛,玉符空翠。 休问石城艇子,更堪肠断,竹西歌吹。唯有泰娘桥边,离梦犹繫。 汉皋佩冷,别是伤心地。待携向、兰缸背底。菱花偷展,谁照郎心切,探春试问春来未。 蜂子怜新蕊。香破也、报来幽窗病起。吟笺赋笔,待伊次第。
shuí zài xiǎo xiǎo mén tíng   róng róng yān shuǐ róu zhī zhà jié chūn chóu   yíng yíng cái dào   zhuāng wǎn
qíng nán jiù jiā táo   绿 yīn shēn tán láng jìn yuē xiāng yíng   què chāi xīn dài   kōng cuì
xiū wèn shí chéng tǐng   gèng kān cháng duàn   zhú 西 chuī wéi yǒu tài niáng qiáo biān   mèng yóu
hàn gāo pèi lěng   bié shì shāng xīn dài xié xiàng lán gāng bèi líng huā tōu zhǎn   shuí zhào láng xīn qiè   tàn chūn shì wèn chūn lái wèi
fēng lián xīn ruǐ xiāng bào lái yōu chuāng bìng yín jiān   dài