瑞龙吟·堕虹际

宋代 吴文英
堕虹际。层观翠冷玲珑,五云飞起。玉虬萦结城根,澹烟半野,斜阳半市。瞰危睇。门巷去来车马,梦游宫蚁。秦鬟古色凝愁,镜中暗换,明眸皓齿。东海青桑生处,劲风吹浅,瀛洲清泚。山影泛出琼壶,碧树人世。枪芽焙绿,曾试云根味。岩流溅、涎香惯搅,娇龙春睡。露草啼清泪。酒香断到,文丘废隧。今古秋声里。情漫黯、寒鸦孤村流水。半空画角,落梅花地。
duò hóng céng guān cuì lěng líng lóng   yún fēi qiú yíng jié chéng gēn   dàn yān bàn   xié yáng bàn shì kàn wēi mén xiàng lái chē   mèng yóu gōng qín huán níng chóu   jìng zhōng àn huàn   míng móu hào chǐ 齿 dōng hǎi qīng sāng shēng chù   jìng fēng chuī qiǎn   yíng zhōu qīng shān yǐng fàn chū qióng   shù rén shì qiāng bèi 绿   céng shì yún gēn wèi yán liú jiàn xián xiāng guàn jiǎo   jiāo lóng chūn shuì cǎo qīng lèi jiǔ xiāng duàn dào   wén qiū fèi suì jīn qiū shēng qíng màn àn hán cūn liú shuǐ bàn kōng huà jiǎo   luò méi huā