瑞龙吟 春怨用清真体

清代 郑文焯
横塘道。还记碎镜流花,断裙黏草。多情三百红阑,为谁约住,东风不到。 旷吟眺。休问玉梅门巷,旧家英妙。而今著破春衫,唾华泪粉,销凝满抱。 依黯残云心事,过江如梦,清歌催老。惟有酒边青山,曾见年少。 狂香艳迹,零落兰成槁。无人听、西园冷咏,南楼清啸。 料理伤春早。几回付与,燕沉莺悄。争说还乡好。离篴怨、归魂将花千绕。 夕阳故国,曲中人杳。
héng táng dào hái suì jìng liú huā duàn   qún nián cǎo duō qíng sān bǎi hóng lán wèi shuí   yuē zhù dōng fēng   dào      
kuàng yín tiào xiū wèn méi mén xiàng jiù   jiā yīng miào ér jīn zhù chūn shān tuò huá   lèi fěn xiāo níng   mǎn bào      
àn cán yún xīn shì   guò jiāng mèng   qīng cuī lǎo wéi yǒu jiǔ biān qīng shān céng   jiàn nián shào    
kuáng xiāng yàn   líng luò lán chéng gǎo rén tīng yuán lěng 西 yǒng nán lóu   qīng xiào      
liào shāng chūn zǎo huí yàn   chén yīng qiāo zhēng shuō huán xiāng hǎo yuàn guī hún jiāng huā qiān rào          
yáng guó   zhōng rén yǎo