瑞龙吟 春情,和宋周美成韵

明代 陈霆
天涯路。多少障梦云山,碍眸烟树。蘼芜绿暗春江,断肠流水,双鱼何处。 悄凝伫。曾记年时巷陌,绣帘朱户。称时整整新妆,嫣妍花貌,清泠莺语。 缥缈凤箫吹断,彩云千里,夜深院落。惟有明月窥窗,照人如故。 红笺小叠。谩写相思句。无因见、风前月底,盈盈仙步。 春与啼鹃去。夕阳照出伤离绪。丝柳愁千缕。芳思乱,嫔纷落红如雨。 晚风无主,一庭飞絮。
tiān duō shǎo zhàng mèng yún shān ài   móu yān shù àn chūn 绿 jiāng duàn cháng   liú shuǐ shuāng   chǔ      
qiāo níng zhù céng nián shí xiàng xiù   lián zhū chēng shí zhěng zhěng xīn zhuāng yān yán   huā mào qīng líng   yīng      
piāo miǎo fèng xiāo chuī duàn   cǎi yún qiān   shēn yuàn luò wéi yǒu míng yuè kuī chuāng zhào   rén    
hóng jiān xiǎo dié mán xiě xiāng yīn jiàn fēng qián yuè yíng yíng xiān          
chūn juān yáng zhào chū shāng liǔ chóu qiān fāng luàn pín fēn luò   hóng        
wǎn fēng zhǔ   tíng fēi