瑞龙吟 别恨

明代 王夫之
天涯远,凝望迢递层阴,夕阳一线。几番拚不相思,曾种情苗,待谁割断。 初相见,也似轻薄杨花,随风飘转。无聊且付閒心,灯下香前,自寻幽愿。 漫道天台桃径,重逢刘阮,残红一片。又随流水飘零,凋残故苑。 盈盈脉脉,烟锁芙蓉巘。劳想像、扇影低回,佩声缱绻。 梦里啼莺,似把游人唤。又恐春期浅,辜负却、翩翩画梁双燕。 此情谁欣,一帘春晚。
tiān yuǎn   níng wàng tiáo céng yīn   yáng xiàn 线 fān pàn xiāng céng   zhǒng qíng miáo dài   shuí duàn    
chū xiāng jiàn   qīng yáng huā   suí fēng piāo zhuǎn liáo qiě xián xīn dēng   xià xiāng qián   xún yōu yuàn    
màn dào tiān tāi táo jìng   chóng féng liú ruǎn   cán hóng piàn yòu suí liú shuǐ piāo líng diāo   cán yuàn    
yíng yíng   yān suǒ róng yǎn láo xiǎng xiàng shàn yǐng huí pèi shēng   qiǎn quǎn      
mèng yīng   shì yóu rén huàn yòu kǒng chūn qiǎn   què piān piān huà liáng shuāng yàn      
qíng shuí xīn   lián chūn wǎn