瑞龙吟

明代 刘基
秋光好,无柰锦帐香销,绣帏寒早。钩帘人立西风,送书过雁,依然又到。 故乡杳,空把泪随江水,梦萦池草。何时赋得归来,倚松对柳,开尊醉倒。 衰鬓不堪临镜,镜中愁见,蓬飞丝绕。门外远山青青,长带斜照。 石泉涧月,辜负夜猿啸。伤心处,枫凋露渚,荷枯烟沼,燕去玄蝉老。 满天细雨鸣羁鸟,花蔓当檐袅。庭院静,遥闻清砧声捣。 拥衾背壁,一灯红小。
qiū guāng hǎo   nài jǐn zhàng xiāng xiāo   xiù wéi hán zǎo gōu lián rén fēng 西 sòng   shū guò yàn   rán yòu dào    
xiāng yǎo   kōng lèi suí jiāng shuǐ   mèng yíng chí cǎo shí de guī lái   sōng duì liǔ kāi   zūn zuì dào    
shuāi bìn kān lín jìng   jìng zhōng chóu jiàn   péng fēi rào mén wài yuǎn shān qīng qīng zhǎng   dài xié zhào    
shí quán jiàn yuè   yuán xiào shāng xīn chù fēng   diāo zhǔ   yān zhǎo yàn   xuán chán lǎo    
mǎn tiān míng niǎo   huā màn dāng yán niǎo tíng yuàn jìng yáo   wén qīng zhēn shēng dǎo    
yōng qīn bèi   dēng hóng xiǎo