瑞龙吟

宋代 杨泽民
城南路。凝望映竹摇风,酒旗标树。效原游子停车,问山崦里,人家甚处。 去还贮。徐见画桥流水,小窗低户。深沈绿满垂杨,芳阴娅姹,娇莺解语。 多谢佳人情厚,卷帘羞得,庭花飘舞。可谓望风知心,倾盖如故。犹殢香玉,休赋断肠句。堪怜处、生尘罗袜,凌波微步。底事匆匆去。为他紧绊,离情万绪。空有愁如缕。忆桃李春风,梧桐秋雨。又还过却,落花飘絮。
chéng nán níng wàng yìng zhú yáo fēng   jiǔ biāo shù xiào yuán yóu tíng chē   wèn shān yān   rén jiā shén chù
hái zhù jiàn huà qiáo liú shuǐ   xiǎo chuāng shēn shěn 绿 mǎn chuí yáng   fāng yīn chà   jiāo yīng jiě
duō xiè jiā rén qíng hòu   juàn lián xiū   tíng huā piāo wèi wàng fēng zhī xīn   qīng gài yóu xiāng   xiū duàn cháng kān lián chù shēng chén luó   líng wēi shì cōng cōng wèi jǐn bàn   qíng wàn kōng yǒu chóu táo chūn fēng   tóng qiū yòu hái guò què   luò huā piāo