瑞龙吟

宋代 方千里
楼前路。愁对万点风花,数行烟树。依依斜日红收,暮山翠接,平芜尽处。 小留伫。还是画栏凭暖,半扃朱户。帘栊尽日无人,消凝怅望,时时自语。 堪恨行云难系,赋情杨柳,徘徊犹舞。追想向来欢娱,怀抱非故。题红寄绿,魂断江南句。何时见、轻衫雾唾,芳茵莲步。燕子西飞去。为人试道,相思闷绪。空有肠千缕。清泪满,斑斑多于春雨。忍看鬓发,密堆飞絮。
lóu qián chóu duì wàn diǎn fēng huā   shù xíng yān shù xié hóng shōu   shān cuì jiē   píng jǐn chù
xiǎo liú zhù hái shì huà lán píng nuǎn   bàn jiōng zhū lián lóng jìn rén   xiāo níng chàng wàng   shí shí
kān hèn xíng yún nán   qíng yáng liǔ   pái huái yóu zhuī xiǎng xiàng lái huān   huái 怀 bào fēi hóng 绿   hún duàn jiāng nán shí jiàn qīng shān tuò   fāng yīn lián yàn zi 西 fēi wéi rén shì dào   xiāng mèn kōng yǒu cháng qiān qīng lèi mǎn   bān bān duō chūn rěn kàn bìn   duī fēi