瑞莲歌

宋代 王禹偁
江城五月江雨晴,荷花到处红交横。 宋家池上瑞莲生,嫋嫋出丛抽一茎。 茎端菡萏开两朵,忽似娥皇将女英。 九疑望断苍梧暮,低头并照湘波清。 花落莲成碧於卵,瑟瑟尘轻熨人眼。 萧郎弄玉合卺时,一齐覆下琉璃盏。 草木效灵载图史,守臣尽可闻天子。 吾君有诏抑祥瑞,异兽珍禽不为贵。 瑞莲无路达冕旒,也随众卉老池头。 吏民归美贺郡守,敢贪天功为己有。 古来善政数杜诗,桑无附枝麦两歧。 瑞莲信美产兹土,起予谩作闲歌辞。 年年更愿再熟稻,佁箱免使吾民饥。
jiāng chéng yuè jiāng qíng   huā dào chù hóng jiāo héng
sòng jiā chí shàng ruì lián shēng   niǎo niǎo chū cóng chōu jīng
jīng duān hàn dàn kāi liǎng duǒ   é huáng jiāng yīng
jiǔ wàng duàn cāng   tóu bìng zhào xiāng qīng
huā luò lián chéng luǎn   chén qīng yùn rén yǎn
xiāo láng nòng jǐn shí   xià liú li zhǎn
cǎo xiào líng zài shǐ   shǒu chén jǐn wén tiān
jūn yǒu zhào xiáng ruì   shòu zhēn qín wéi guì
ruì lián miǎn liú   suí zhòng huì lǎo chí tóu
mín guī měi jùn shǒu   gǎn tān tiān gōng wèi yǒu
lái shàn zhèng shù shī   sāng zhī mài liǎng
ruì lián xìn měi chǎn   mán zuò xián
nián nián gèng yuàn zài shú dào   xiāng miǎn shǐ 使 mín