瑞鹤仙(自寿)

宋代 韩元吉
好山横翠幕。更一水流烟,嫩阴成幄。薰风转林薄。笑劳生底事,漫嗟离索。霞觞细酌。尽流年、青镜易觉。算芙蓉、玉井香翻,不减旧阶红药。 寂寞。草玄空老问字人稀,也胜投阁。骑鲸后约。追汗漫,记寥廊。便风帆高挂,云涛千里,谁道蓬壶水弱。任蟠桃、满路千花,自开自落。
hǎo shān héng cuì gèng shuǐ liú yān   nèn yīn chéng xūn fēng zhuǎn lín xiào láo shēng shì   màn jiē suǒ xiá shāng zhuó jǐn liú nián qīng jìng jué suàn róng jǐng xiāng fān   jiǎn jiù jiē hóng yào
cǎo xuán kōng lǎo wèn rén   shèng tóu jīng hòu yuē zhuī hàn màn   liáo láng biàn 便 fēng fān gāo guà   yún tāo qiān   shuí dào péng shuǐ ruò rèn pán táo mǎn qiān huā   kāi luò