瑞鹤仙(周陆淞韵)

宋代 黄中
睡馀抛倦枕。忆篆鼎香销,起来慵整。晴光破清冷。正柳横梅淡,染金匀粉。茶瓯隽永。试经行、桐花旧井。记前回、未绿鸥波,近日燕芹青尽。 因省。春风如旧,人面何归,对时伤景。楼高望迥。潮有信,雁无准。任相如多病,沈郎全瘦,都没音尘寄问。便做无、阿鹊频频,可能睡稳。
shuì pāo juàn zhěn zhuàn dǐng xiāng xiāo   lai yōng zhěng qíng guāng qīng lěng zhèng liǔ héng méi dàn   rǎn jīn yún fěn chá ōu juàn yǒng shì jīng xíng tóng huā jiù jǐng qián huí wèi 绿 ōu   jìn yàn qín qīng jǐn
yīn shěng chūn fēng jiù   rén miàn guī   duì shí shāng jǐng lóu gāo wàng jiǒng cháo yǒu xìn   yàn zhǔn rèn xiàng duō bìng   shěn láng quán shòu   dōu méi yīn chén wèn biàn 便 zuò ā què pín pín   néng shuì wěn