瑞鹤仙(咏含笑)

宋代 侯置
春风无检束。放倡条冶叶,恣情丹绿。□莺喧燕宿。似东邻北里,都无贞淑。高情恨蹙。叹何时、重见桂菊。又谁知、天上黄姑,扫尽晚春余俗。 幽独。铅华不御,翡翠帷深,郁金裙蔌。长眉_目。嫣然态,倚修竹。纵青门瓜美,江陵橘老,怎比无穷剩馥。最难禁、扇底横枝,恼人睡足。
chūn fēng jiǎn shù fàng chāng tiáo   qíng dān 绿   yīng xuān yàn 宿 shì dōng lín běi   dōu zhēn shū gāo qíng hèn tàn shí zhòng jiàn guì yòu shéi zhī tiān shàng huáng   sǎo jǐn wǎn chūn
yōu qiān huá   fěi cuì wéi shēn   jīn qún cháng méi   _ yān rán tài   xiū zhú zòng qīng mén guā měi   jiāng líng lǎo   zěn qióng shèng zuì nán jìn shàn héng zhī   nǎo rén shuì