瑞鹤仙·一枝苍玉冷

宋代 高观国
一枝苍玉冷。爱露节霜根,从来孤劲。提携远尘境。自清癯骨力,岁寒心性。登临助兴。甚偏与,芒鞋相称。笑葛洪、陂外腾飞,渺渺水闲烟迥。 寻胜。拨开林影,斩破苔痕,缓支幽径。分云度岭。待随处、问梅信。任香挑村醑,寒拖夜月,识尽江山好景。扣禅关拗折,归来万缘自静。
zhī cāng lěng ài jié shuāng gēn   cóng lái jìn xié yuǎn chén jìng qīng   suì hán xīn xìng dēng lín zhù xìng shén piān   máng xié xiāng chèn xiào hóng bēi wài téng fēi   miǎo miǎo shuǐ xián yān jiǒng
xún shèng kāi lín yǐng   zhǎn tái hén   huǎn zhī yōu jìng fēn yún lǐng dài suí chù wèn méi xìn rèn xiāng tiāo cūn   hán tuō yuè   shí jǐn jiāng shān hǎo jǐng kòu chán guān ǎo shé   guī lái wàn yuán jìng