瑞鹤仙·听梅花吹动

宋代 洪瑹
听梅花吹动,凉作何其,明星有烂。相看泪如霰。问而今去也,何时会面。匆匆聚散。恐便作、秋鸿社燕。最伤情、夜来枕上,断云雾雨何限。 因念。人生万事,回首悲凉,都成梦幻。芳心缱绻。空惆怅,巫阳馆。况船头一转,三千馀里,隐隐高城不见。恨无情、春水连天,片帆似箭。
tīng méi huā chuī dòng   liáng zuò   míng xīng yǒu làn xiāng kàn lèi xiàn wèn ér jīn   shí huì miàn cōng cōng sàn kǒng biàn 便 zuò qiū hóng 鸿 shè yàn zuì shāng qíng lái zhěn shàng   duàn yún xiàn
yīn niàn rén shēng wàn shì   huí shǒu bēi liáng   dōu chéng mèng huàn fāng xīn qiǎn quǎn kōng chóu chàng   yáng guǎn kuàng chuán tóu zhuǎn   sān qiān   yǐn yǐn gāo chéng jiàn hèn qíng chūn shuǐ lián tiān   piàn fān shì jiàn