瑞鹤仙·素肌元是雪

宋代 蒋捷
素肌元是雪。向雪里带香,更添奇绝。梅花太孤洁。问梨花何似,风标难说。长洲漾楫。料鸳边、娇蓉乍折。对珠栊、自翦凉衣,爱把淡罗轻叠。 清彻。螺心翠靥,龙吻琼涎,总成虚设。微微醉缬。窗灯晕,弄明灭。算银台高处,芳菲仙佩,步遍纤云万叶。觉来时、人在红帱,半廊界月。
yuán shì xuě xiàng xuě dài xiāng   gèng tiān jué méi huā tài jié wèn huā   fēng biāo nán shuō cháng zhōu yàng liào yuān biān jiāo róng zhà zhé duì zhū lóng jiǎn liáng   ài dàn luó qīng dié
qīng chè luó xīn cuì   lóng wěn qióng xián   zǒng chéng shè wēi wēi zuì xié chuāng dēng yùn   nòng míng miè suàn yín tái gāo chù   fāng fēi xiān pèi   biàn xiān yún wàn jué lái shí rén zài hóng chóu   bàn láng jiè yuè