瑞鹤仙·藕心抽莹茧

宋代 吴文英
藕心抽莹茧。引翠针行处,冰花成片。 金门从回辇。两玉凫飞上,绣绒尘软。 丝絇[1]待宴。曳天香、春风宛转。 傍星辰、直上无声,缓蹑素云归晚。 奇践。平康得意,醉踏香泥,润红沾线。 良工诧见。吴蚕唾,海沉楦。 任真珠装缀,春早客屦,今日风流雾散。 待宣供、禹步宸游,退朝燕殿。
ǒu xīn chōu yíng jiǎn yǐn cuì zhēn xíng chǔ   bīng huā chéng piàn
jīn mén cóng huí niǎn liǎng fēi shàng   xiù róng chén ruǎn
  [   1   ] 1] dài yàn tiān xiāng chūn fēng wǎn zhuǎn
bàng xīng chén zhí shàng shēng   huǎn niè yún guī wǎn
jiàn píng kāng   zuì xiāng   rùn hóng zhān xiàn 线
liáng gōng chà jiàn cán tuò   hǎi chén xuàn
rèn zhēn zhū zhuāng zhuì   chūn zǎo   jīn fēng liú sàn
dài xuān gōng chén yóu   tuì 退 cháo yàn diàn 殿