瑞鹤仙·辘轳春又转

宋代 吴文英
辘轳春又转。记旋草新词,江头凭雁。 乘槎上银汉蹼车尘才踏,东华红软。 何时赐见?漏声移、深宫夜半。 问莼鲈、今几西风,未觉岁华迟晚。 一片。丹心白发,露滴研朱,雅陪清宴。 班回柳院。蒲团底,小禅观。 望罘罳[1]明月,初圆此夕, 应共婵娟茂苑。 愿年年、玉兔长生,耸秋井干。
lu chūn yòu zhuǎn xuán cǎo xīn   jiāng tóu píng yàn
chéng chá shàng yín hàn chē chén cái   dōng huá hóng ruǎn
shí jiàn   lòu shēng shēn gōng bàn
wèn chún jīn 西 fēng   wèi jué suì huá chí wǎn
piàn dān xīn bái   yán zhū   péi qīng yàn
bān huí liǔ yuàn tuán   xiǎo chán guān
wàng   [   1   ] 1] míng   yuè chū yuán  
yīng gòng chán juān mào yuàn
yuàn nián nián cháng shēng   sǒng qiū jǐng gàn