瑞鹤仙·乱红生古峤

宋代 吴文英
乱红生古峤。记旧游惟怕,秋光不早。 人生断肠草。叹如今摇落,暗惊怀抱。 谁临晚眺?吹台高、霜歌缥缈。 想西风、此处留情,肯着故人衰帽。 闻道。萸香西市,酒熟东邻,浣花人老。 金鞭騕袅[1]。追吟赋,倩年少。 想重来新雁,伤心湖上,消减红深翠窈。 小楼寒、睡起无聊,半帘晚照。
luàn hóng shēng jiào jiù yóu wéi   qiū guāng zǎo
rén shēng duàn cháng cǎo tàn jīn yáo luò   àn jīng huái 怀 bào
shuí lín wǎn tiào   chuī tái gāo shuāng piāo miǎo
xiǎng 西 fēng chù liú qíng   kěn zhe rén shuāi mào
wén dào xiāng 西 shì   jiǔ shú dōng lín   huàn huā rén lǎo
jīn biān yǎo niǎo   [   1   ] 1]。 zhuī yín   qiàn nián shào
xiǎng chóng lái xīn yàn   shāng xīn shàng   xiāo jiǎn hóng shēn cuì yǎo
xiǎo lóu hán shuì liáo   bàn lián wǎn zhào