瑞鹤仙·泪荷抛碎璧

宋代 吴文英
泪荷抛碎璧。正漏云筛雨,斜捎窗隙。林声怨秋色。对小山不迭,寸眉愁碧。凉欺岸帻。暮砧催、银屏翦尺。最无聊、燕去堂空,旧幕暗尘罗额。 行客。西园有分,断柳凄花,似曾相识。西风破屐。林下路,水边石。念寒蛩残梦,归鸿心事,那听江村夜笛。看雪飞、苹底芦梢,未如鬓白。
lèi pāo suì zhèng lòu yún shāi   xié shāo chuāng lín shēng yuàn qiū duì xiǎo shān dié   cùn méi chóu liáng àn zhēn cuī yín píng jiǎn chǐ zuì liáo yàn táng kōng   jiù àn chén luó é
xíng 西 yuán yǒu fèn   duàn liǔ huā   céng xiāng shí 西 fēng lín xià   shuǐ biān shí niàn hán qióng cán mèng   guī hóng 鸿 xīn shì   tīng jiāng cūn kàn xuě fēi píng shāo   wèi bìn bái