瑞鹤仙 海棠

宋代 刘澜
向阳看未足。更露立阑干,日高人独。江空佩鸣玉。 问烟鬟霞脸,为谁膏沐。情闲景淑。嫁东风、无媒自卜。 凤台高,贪伴吹笙,惊下九天霜鹄。 红蹙。花开不到,杜老溪庄,已公茅屋。山城水国。欢易断,梦难续。 记年时马上,人酣花醉,乐奏开元旧曲。夜归来,驾锦漫天,绛纱万烛。
xiàng yáng kàn wèi gèng lán gān   gāo rén jiāng kōng pèi míng      
wèn yān huán xiá liǎn   wèi shuí gào qíng xián jǐng shū jià dōng fēng méi        
fèng tái gāo   tān bàn chuī shēng   jīng xià jiǔ tiān shuāng  
hóng huā kāi dào   lǎo zhuāng   gōng máo shān chéng shuǐ guó huān duàn mèng nán          
nián shí shàng   rén hān huā zuì   zòu kāi yuán jiù guī lái jià   jǐn màn tiān jiàng   shā wàn zhú