瑞鹤仙·楚云分断雨

宋代 张俨
楚云分断雨。问那回、因甚琴心先许。匆匆话离绪。正花房蜂闹,著春无处。残歌剩舞。尚隐约、当时院宇。黯消凝、铜雀深深,忍把小乔轻误。 休赋。玉尊别后,老叶沈沟,暗珠还浦。欢游再数。能几日、采芳去。最无端做了,霎时娇梦,不道风流恁苦。把余情、付与秋蛩,夜长自语。
chǔ yún fēn duàn wèn huí yīn shén qín xīn xiān cōng cōng huà zhèng huā fáng fēng nào   zhù chūn chǔ cán shèng shàng yǐn yuē dāng shí yuàn àn xiāo níng tóng què shēn shēn   rěn xiǎo qiáo qīng
xiū zūn bié hòu   lǎo shěn gōu   àn zhū huán huān yóu zài shù néng cǎi fāng zuì duān zuò le   shà shí jiāo mèng   dào fēng liú nèn qíng qiū qióng   zhǎng