瑞鹤仙·楚山无际碧

宋代 侯置
楚山无际碧。湛一溪晴绿,四郊寒色。霜华弄初日。看玉明遥草,金铺平碛。天涯倦翼。更何堪、临岐送客。念飞蓬、断梗无踪,把酒后期难觅。 愁寂。梅花憔悴,茅舍萧疏,倍添凄恻。维舟岸侧。留君饮,醉休惜。想柯山春晚,还家应对,菊花松坚旧宅。叹宦游、索寞情怀,甚时去得。
chǔ shān zhàn qíng 绿   jiāo hán shuāng huá nòng chū kàn míng yáo cǎo   jīn píng tiān juàn gèng kān lín sòng niàn fēi péng duàn gěng zōng   jiǔ hòu nán
chóu méi huā qiáo cuì   máo shè xiāo shū   bèi tiān wéi zhōu àn liú jūn yǐn   zuì xiū xiǎng shān chūn wǎn   huán jiā yìng duì   huā sōng jiān jiù zhái tàn huàn yóu suǒ qíng huái 怀   shén shí de