瑞鹤仙·彩云栖翡翠

宋代 吴文英
彩云栖翡翠。听凤笙吹下,飞軿天际。 晴霞剪轻袂。澹春姿雪态,寒梅清泚。 东皇有意。旋安排、阑干十二。 早不知、为雨为云,尽日建章门闭。 堪比。红绡纤素,紫燕轻盈,内家标致。 游仙旧事,星斗下,夜香里。 □华峰□□[1], 纸屏横幅,春色长供午睡。 更醉乘、玉井秋风,采花弄水。
cǎi yún fěi cuì tīng fèng shēng chuī xià   fēi píng 軿 tiān
qíng xiá jiǎn qīng mèi dàn chūn 姿 xuě tài   hán méi qīng
dōng huáng yǒu xuán ān pái lán gān shí èr
zǎo zhī wèi wèi yún   jìn jiàn zhāng mén
kān hóng xiāo xiān   yàn qīng yíng   nèi jiā biāo zhì
yóu xiān jiù shì   xīng dǒu xià   xiāng
  huá fēng       [   1   ]  
zhǐ píng héng   chūn zhǎng gōng shuì
gèng zuì chéng jǐng qiū fēng   cǎi huā nòng shuǐ