瑞鹤仙才人河满赋此慰之

清代 陈洵
暗尘惊转烛。送华堂归客,春波如麴。笙箫咽寒玉。 有明妆窈窕,自伤幽独。庭花簌簌。夜潮生、东风又促。 算游丝、飞絮牵萦,天远泪痕相续。 枨触。长门买赋,词客千金,此情谁属。蛾眉漫蹙。今古事,几歌哭。 但飘零休恨,天涯看遍,芳草无人更绿。问伊家、除了周郎,为谁误曲。
àn chén jīng zhuǎn zhú sòng huá táng guī chūn   shēng xiāo yàn hán      
yǒu míng zhuāng yǎo tiǎo   shāng yōu tíng huā cháo shēng dōng fēng yòu        
suàn yóu fēi qiān yíng tiān   yuǎn lèi hén xiāng    
chéng chù cháng mén mǎi   qiān jīn   qíng shuí shǔ é méi màn jīn shì          
dàn piāo líng xiū hèn   tiān kàn biàn   fāng cǎo rén gèng 绿 wèn jiā chú le zhōu láng wèi shuí