瑞鹤仙(别恨)

宋代 康与之
薄寒罗袖怯。教小玉添香,被翻宫F031。兰缸半明灭。听几声归雁,一帘微月。情波恨叶。索新词、犹自怨别。梦回时、雪暖酥凝,掠鬓宝鸳钗折。 凄切。纹窗描绣,旧谱寻棋,变成虚设。同心对结。重来是,甚时节。怅姑苏台上,征帆何许,隐隐遥山万叠。袖红绡、独立无言,偷弹泪血。
báo hán luó xiù qiè jiào xiǎo tiān xiāng   bèi fān gōng   F   0   3   1 F031。 lán gāng bàn míng miè tīng shēng guī yàn   lián wēi yuè qíng hèn suǒ xīn yóu yuàn bié mèng huí shí xuě nuǎn níng   lüè bìn bǎo yuān chāi zhé
qiè wén chuāng miáo xiù   jiù xún   biàn chéng shè tóng xīn duì jié chóng lái shì   shén shí jié chàng tái shàng   zhēng fān   yǐn yǐn yáo shān wàn dié xiù hóng xiāo yán   tōu dàn lèi xuè