瑞鹤仙

宋代 毛幵
柳风清昼溽。山樱晚,一树高红争熟。轻纱睡初足。悄无人、欹枕虚檐鸣玉。南园秉烛。叹流光、容易过目。送春归去,有无数弄禽,满径新竹。 闲记追欢寻胜,杏栋西厢,粉墙南曲。别长会促。成何计,奈幽独。纵湘弦难寄,韩香终在,屏山蝶梦断续。对沿阶、细草萋萋,为谁自绿。
liǔ fēng qīng zhòu shān yīng wǎn   shù gāo hóng zhēng shú qīng shā shuì chū qiāo rén zhěn yán míng nán yuán bǐng zhú tàn liú guāng róng guò sòng chūn guī   yǒu shù nòng qín   mǎn jìng xīn zhú
xián zhuī huān xún shèng   xìng dòng 西 xiāng   fěn qiáng nán bié zhǎng huì chéng   nài yōu zòng xiāng xián nán   hán xiāng zhōng zài   píng shān dié mèng duàn duì yán 沿 jiē cǎo   wèi shuí 绿