瑞鹤仙

宋代 杨无咎
看灯花尽落。更欲换,门外初听剥啄。一尊赴谁约。甚不知早暮,忒贪欢乐。嗔人调谑。饮芳容、索强倒恶。渐娇慵不语,迷奚带笑,柳柔花弱。 难藐。扶归鸳帐,不褪罗裳,要人求托。偷偷弄搦。红玉软,暖香薄。待酒醒枕臂,同歌新唱,怕晓愁闻画角。问昨宵、可日煞归迟,更休道著。
kàn dēng huā jǐn luò gèng huàn   mén wài chū tīng zhuó zūn shuí yuē shén zhī zǎo   tān huān chēn rén tiáo xuè yǐn fāng róng suǒ qiáng dào è jiàn jiāo yōng   dài xiào   liǔ róu huā ruò
nán miǎo guī yuān zhàng   tuì luó cháng   yào rén qiú tuō tōu tōu nòng nuò hóng ruǎn   nuǎn xiāng báo dài jiǔ xǐng zhěn   tóng xīn chàng   xiǎo chóu wén huà jiǎo wèn zuó xiāo shā guī chí   gēng xiū dào zhù