瑞鹤仙

宋代 俞国宝
春衫和泪着。又燕入江南,雁归衡岳。东风晓来恶。绕西园无绪,泪随花落。愁钟恨角。梦无凭、难成易觉。到春来易感,韩香顿减,沉腰如削。 离索。挑灯占信,听鹊求音,不禁春弱。云轻雨薄。阳台远,信难托。念盟钗一股,鸾光两破,已负秦楼素约。但莫教、嫩绿成阴,把人误却。
chūn shān lèi zhe yòu yàn jiāng nán   yàn guī héng yuè dōng fēng xiǎo lái è rào 西 yuán   lèi suí huā luò chóu zhōng hèn jiǎo mèng píng nán chéng jué dào chūn lái gǎn   hán xiāng dùn jiǎn   chén yāo xuē
suǒ tiǎo dēng zhàn xìn   tīng què qiú yīn   jīn chūn ruò yún qīng báo yáng tái yuǎn   xìn nán tuō niàn méng chāi   luán guāng liǎng   qín lóu yuē dàn jiào nèn 绿 chéng yīn   rén què