瑞鹤仙

宋代 方岳
岳敢拜手而言曰:月穷于纪,星回于天,盖三百有六旬有六日于是焉极、而岁功成矣。惟天之运,循环无穷,一气推移,不可限量,其殆极而无极欤。分岁而颂椒,守岁而爆竹,人知其为岁之极耳。洪钧转而万象春,瑶历新而三阳泰,不知自吾极而始也。始而又极,极而又始,元功宁有穷已哉。天之生申于此时,意或然也。岳既不能测识,而又旧为场屋士,不能歌词,辄以时文体,按谱而腔之,以致其意 一年寒尽也。问秦沙、梅放未也。幽寻者谁也。有何郎佳约,岁云除也。南枝暖也。正同云、商量雪也。喜东皇,一转洪钧,依旧春风中也。 香也。骚情酿就,书味熏成,这些情也。玉堂深也。莫道年华归也。是循环、三百六旬六日,生意无穷已也。但丁宁,留取微酸,调商鼎也。
yuè gǎn bài shǒu ér yán yuē   yuè qióng   xīng huí tiān   gài sān bǎi yǒu liù xún yǒu liù shì yān ér suì gōng chéng wéi tiān zhī yùn   xún huán qióng   tuī   xiàn liàng   dài ér fēn suì ér sòng jiāo   shǒu suì ér bào zhú   rén zhī wèi suì zhī ěr hóng jūn zhuǎn ér wàn xiàng chūn   yáo xīn ér sān yáng tài   zhī ér shǐ shǐ ér yòu   ér yòu shǐ   yuán gōng níng yǒu qióng zāi tiān zhī shēng shēn shí   huò rán yuè néng shí   ér yòu jiù wèi chǎng shì   néng   zhé shí wén   àn ér qiāng zhī   zhì
nián hán jǐn wèn qín shā méi fàng wèi yōu xún zhě shuí yǒu láng jiā yuē   suì yún chú nán zhī nuǎn zhèng tóng yún shāng liáng xuě dōng huáng   zhuǎn hóng jūn   jiù chūn fēng zhōng
xiāng sāo qíng niàng jiù   shū wèi xūn chéng   zhè xiē qíng táng shēn dào nián huá guī shì xún huán sān bǎi liù xún liù   shēng qióng dàn dīng níng   liú wēi suān   diào shāng dǐng