瑞鹤仙

宋代 蔡伸
玉猊香谩爇。叹瓶沈簪断,紫箫声绝。丹青挂寒壁。细端详,宛是旧时标格。音容望极。奈弱水、蓬山路隔。似瑶林琼树,韶华正好,一枝先折。 凄切。相思情味,镜中绿鬓,看成华发。临风对月。空罗袂,揾清血。待随群逐队,开眉一笑,除你心肠是铁。看今生,为伊烦恼,甚时是彻。
xiāng mán ruò tàn píng shěn zān duàn   xiāo shēng jué dān qīng guà hán duān xiáng   wǎn shì jiù shí biāo yīn róng wàng nài ruò shuǐ péng shān shì yáo lín qióng shù   sháo huá zhèng hǎo   zhī xiān zhé
qiè xiāng qíng wèi   jìng zhōng 绿 bìn   kàn chéng huá lín fēng duì yuè kōng luó mèi   wèn qīng xuè dài suí qún zhú duì   kāi méi xiào   chú xīn cháng shì tiě kàn jīn shēng   wèi fán nǎo   shén shí shì chè